
TRẢ CHO EM
Trả cho em con đường hoài xa vắng vắng
Trả cho em mưa, nắng buổi tan trường
Trả cho em những lời nói yêu thương
Trả cho em chiều vương trên tóc rối
Trả cho em sách đèn những buổi tối
Trả cho em cả bối rối thẹn thùng
Trả cho em những tháng năm đi cùng
Trả cho em nỗi nhớ nhung day dứt.
Trả cho em lưu bút còn nét mực
Trả cho em những háo hức đợi chờ
Trả cho em biết bao điều mộng mơ
Trả cho em bài thơ còn dang dở
Trả cho em nụ hôn đầu bỡ ngỡ
Trả cho em hơi thở ấm ngày đông
Trả cho em những buổi chiều bến sông
Trả cho em má hồng ngày xưa ấy
Bao năm rồi…
Người mãi nơi xa ngái.
Ngô Thị Mai

