
TRĂNG VÀ EM
Trăng khuya vằng vặc người chưa ngủ
Kẻ sĩ còn ngồi tơ tưởng mơ
Thả mắt nhòm trăng qua khung cửa
Trăng lẻn lên bàn đọc ý thơ!
Trăng hỏi vì sao người chưa ngủ
Để ánh trăng tà chênh chếch thêm
Ngày ấy trăng tà em còn đó
Bây giờ trăng chếch vẫn không em!
Người đã ra đi từ dạo ấy
Trăng nhớ người xưa, xuống lại lên
Đêm nay ngồi ngắm vầng trăng chếch
Ước gì trong đó có hình em!
Lê Đức Xí

