Chàng thơ nghĩ gì – mà thường ngồi trầm ngâm dưới bóng râm?
Phác họa không gian bằng màu xanh của lá
Mây thênh thang , mà lòng anh lẻ loi
Líu lo, líu lo đôi chim hót lượn cành
Nỗi ưu tư gì mà sâu thẳm đôi mắt anh?
Anh cố hỏi với muôn ngàn câu hỏi
Những dòng sông ngày xưa nay liên tiếp đổi màu
Có phải đức tin có phép nhiệm màu ?
Anh thi sĩ ngồi trên chỏm đá !
Nói với rừng thiêng biết nói
Cười với con suối biết cười
Anh vớt trăng nghiêng
tung cánh tự do phiêu bạt…
Bầu trời sáng trưng – hương rừng mê mẩn
Anh kết vòng hoa – trang điểm địa cầu…!
