
ƯỚC MƠ HOÀI MONG
(Viết tặng Phan Thành)
Có nỗi đau nào hơn thế không em
Tuổi thanh xuân gối đầu trên giường bệnh
Không có cả một bước đi tập tễnh
Trên bờ môi giờ ráo hoảnh nụ cười
Xuân này nữa mấp mé tuổi năm mươi
Ngày và đêm vẫn cần người giúp đỡ
Bao mơ ước một thời nay dang dở
Có còn đâu chùm hoa nở tháng mười
Mắt đượm buồn khuôn mặt chẳng nào tươi
Bởi tai nạm đã cướp đi tất cả
Bao ký ức đành chôn sâu đáy dạ
Tháng ngày qua mang nặng cả vào lòng
Suốt cuộc đời em cứ mãi hoài mong
Mình trở lại như thủa còn thơ bé
Cùng vui chơi với anh em cha mẹ
Bên bạn bè ngày hai buổi tới trường
Và được nghe những lời nói yêu thương
Của thầy cô đứng dạy trên bục giảng
Chiều Hạ về ngắm mây bay lảng bảng
Ngẩn ngơ nhìn ông sao sáng trên trời.
Duy Hoàng Duy

