
VỀ LẠI CHỐN XƯA
Năm mươi năm gặp lại
Gương mặt xưa vẫn nguyên
Như hồi còn con gái
Mắt sáng nụ cười duyên…
Mười năm đời chiến binh
Lại mười năm hậu chiến
Chặng đi rồi chặng đến
Thiên đường mù trong sương
Chớp mắt mười năm nữa
Bạc tóc chửa bình yên
Bom đạn không gục ngã
Mà gục trước đồng tiền
Thắng đậm thì nâng cốc
Rồi đêm đến lại buồn
Muốn ra đi mãi mãi
Còn vướng vợ và con…
Hôm nay về chốn cũ
Huyền ảo nước non Tiên
Có phải người xưa đó
Mắt sáng nụ cười duyên?
Hồn thơ ta sống lại
Rào rạt biển với thuyền
Trời bù cho có phải
Mà lạc chốn Đào Nguyên…
Phan Huy Hùng
