
VÔ ĐỊNH
Ta muốn gửi dòng thơ lên đó
Tự trăm năm đã có bao giờ
Nhân gian đã nhủ, ta vô định
Vựng trời hồng, bổng hoá bơ vơ.
Hồn thơ nẽo bước, còn vương lại
Thấm đẫm bụi hồng, ngộ thiên thai
Từ đây có lẽ bao giờ hết
Dẫu gót chân xưa tháng ngày dài!
Quyền Dương Tử
