
VỜI VỢI YÊU THƯƠNG
Mùa đông đến gió mưa về ngập lối
Sợi buồn rơi, rơi nhẹ xuống hoàng hôn
Hương nồng nàn mùi hoa sữa cô đơn
Nghe dạ khúc tình thu xưa vọng lại
Phố âm thầm đếm thời gian mê mãi
Từng ngày qua như nước chảy mây trôi
Làn sương phủ cuối chân trời bạc trắng
Nỗi u hoài hoa nắng khóc chơi vơi
Thương lá bàng sắc đỏ hóa mồ côi
Mùa đông chi đem lạnh giá cuộc đời
Lá hoa ơi, nặng tình ai chờ đợi
Ta nơi này, nghe vời vợi yêu thương…
Thành Phước

