
Hồn thơ
Cứ lãng mạn… để hồn thơ thức
Cho thi từ bứt rứt tuôn ra
Đêm khuya say khướt mình ta
Hồn này lãng đãng trăng ngà sáng soi!
Thu
Cứ mãi hồn nhiên giữa cuộc đời
Hoa xinh sao lắm lá vàng phơi
Giật mình tỉnh mộng mùa thu đến
Thương lắm người ơi… chiếc lá rơi!
Tự tình
Ta ngồi bên góc cuộc đời
Dơ tay hứng lấy sao rơi xuống thềm
Xung quanh vắng lặng, êm đềm
Mình ta cùng với sao đêm tự tình!

Mới đó
Gió thoảng hương bay gây nỗi nhớ
Thời gian chảy mãi… thoáng qua mau
Tuổi xanh trao hết cho cuồng nhiệt
Mới đó hỡi ôi… sương trắng đầu!
Tìm lá
Một thời ngớ ngẩn tìm Diêu Bông
Cứ mãi bâng khuâng nhạt má hồng
Thương dáng ai đi tìm chiếc lá
Tìm hoài, tìm mãi giữa hư không!
Đăng Thành Long
