
Bình tâm
Đành thôi biết vậy chớ thêm buồn
Cố gượng bình tâm để gắng luôn
Đủ thấy chờ trông không phải lúc
Từ đây tự lực chẳng hao nguồn…
Biết nói gì
Đêm khuya cảnh vắng một mình đây
Ngắm ảnh sao xa muốn ngỏ bày
Thấy lạnh trải dầy thêm lúng túng
Bao điều muốn nói đụng rào vây…
Buông bỏ
Tình thơ chỉ vậy hết bao mùa
Chẳng có là chi để ganh đua
Hỏi cớ làm sao còn vướng bận
Mà thôi buông bỏ nhẹ thêu thùa!
Thu về
Thu về nghiêng đổ những mượt hơn
Gió thổi chiều Thu muốn giận hờn
Say đắm làm lên Thu diễm cảnh
Thu về nhớ mãi tạo nguồn cơn.
Từ từ đã
Trót bận rồi theo mà xuôi ngược
Gắng chiều đành vậy biết làm sao
Tĩnh tâm thả lỏng chân nhẹ bước
Nhanh chóng rối thêm việc chẳng vào…
LÊ MẠNH THƯỜNG
