Em ơi, Pleiku mùa hoa dã quỳ nở chậm
Ở đâu đây sao khóm đót âm thầm
Hai mươi năm, nhớ buổi tan trường lên Đồi Trâm
Thả bò, úm ba la, để chú lâm trường bắt cột
Chú nghé con nhoẻn cười mủm mĩm
Mũi phập phồng vương cánh hoa mơ…
Đèo Ông Ri – Mang Yang “Cổng trời” thơ
Trên phiến đá rêu phơi bài thơ cũ
Nay về thăm, quên lối mòn Hố Chuối
Dãy Dông Cao, Hố Chó Đẻ…thông trùm…
Thuở ngày xưa mau quá phải không em
Thả bò ăn lúa về nhà mẹ đánh
Những non cao, thung lũng vàng, suối lạnh
Anh tìm về miền cứ ức xanh xanh…

BÁ NHA
