
MÙA BÁO HIẾU – CON NHỚ MẸ
(Tặng những người hôm nay không còn mẹ)
Mẹ ơi ! Bên trái tim con chỉ còn nhánh hoa hồng trắng
Bên ngoài chỉ còn những giọt nắng
Đang soi sáng hình ảnh mẹ hiền
Mẹ là một nàng tiên
Vỗ về con những chiều khoảng lặng
Câu hò mẹ ru con ngủ
Từ Quảng Bình gió lộng, từ âm thanh trong vắt của dòng sông Nhật Lệ vọng sang :
“..À …ơ , mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày
Nghĩa mẹ tày trời sông cạn nuôi con
Đói cơm rách áo , ruột mẹ hao mòn
Khi con no ấm , lòng mẹ cũng chưa trọn ( mà ) thảnh thơi “ (1)
….
Câu hò của mẹ con nhớ mãi, nhớ mãi thôi !
Mùa báo hiếu, con thấy tim mình thắt lại
Từ thuở tuổi thơ còn khờ dại
Mẹ đã từng khuyên bảo: ” Nhớ sống trên đời luôn có tâm và phải đạo “
Con nhớ hoài lời dạy trước sau
Mẹ ơi! Một đêm ngoài trời ngày đó, chỉ còn một ngôi sao
Bỗng chợt tắt trong giây phút thương đau
Mẹ lịm dần và đi vào giấc ngủ sâu
Giờ biệt ly
Mẹ đã ra đi
Cầm tay mẹ , những vết sần trên làn da sạm nắng
Sao con thấy ấm áp vô cùng
…
Mùa báo hiếu, con ngồi bên mộ mẹ
Một đóa hoa hồng con đặt thật nhẹ cạnh hình ảnh mẹ , một con người suốt đời lo toan và vất vả
…” Công dưỡng dục , thâm ân dốc trả
Nghĩa sanh thành đạo cả muôn đền…” (2)
Ngàn đời không thể nào quên !
Con luôn ghi khắc lời khuyên mẹ hiền.
Sài Gòn, 16/8/2026
(1) . Câu hò ru con của xứ Quảng Bình
( 2) . Trích từ Kinh Vu Lan Bồn
LÊ PHƯƠNG
