
BẾN SÔNG XƯA
Em ngồi lại bến sông xưa ghềnh cũ
Vẳng nơi xa mong muốn vụt quay về
Tâm thổn thức khơi nguồn đau dĩ vãng
Trong ký ức vết hằn sâu thôi thúc
Lúc muộn màng lúc hờ hững bên nhau
Vội vã yêu sống cuồng trong mộng mị
Gởi đoạn đời trong ngăn tủ qua đi
Cam gánh chịu ân tình xa trống vắng.
Thơ ngây đó tà áo dài trong nắng
Sáng trăng sao trách thầm luôn hờn dỗi
Tận nơi xa gốc biển gọi từng hồi
Không gian đợi mênh mông chờ mưa tạnh.
07/01/2021
Lương Khánh Vinh

