
BÌNH MINH TRÔNG NẮNG
Bình minh sớm ban mai
Dạt dào bao nỗi nhớ
Tìm lại chút yêu thương
Vấn vương chỉ muộn phiền
Khắc khoải phận thuyền quyên
Se duyên nào trắc trở
Mang nặng sầu muôn thuở
Vết thương lòng quặn đắng
Bình minh về trông nắng
Sưởi ấm nồng hiu quạnh
Trôi dần trong quên lãng
Miên man giấc ngủ dài
Mặt trời lúc về chiều
Đăm chiêu hoài mong nhớ
Khắc khoải mãi đợi chờ
Giấc mơ càng xa vắng
Hoàng hôn lần im ắng
Ăn năn và nuối tiếc
Buổi chiều vàng da diết
Mải miết nắng đợi trông.
Lương Khánh Vinh

