
BỨC TRANH YÊU
Giữa sông nước em đắm mình vũ điệu
Tựa thiên nga huyền diệu một bức tranh
Khiến lòng ai chân muốn bước không đành
Tim thổn thức đập nhanh như tia chớp
Ảnh em họa đã làm ta choáng ngợp
Phút phiêu bồng dưới tầng lớp đi qua
Rừng hoang vu soi bóng nước chiều tà
Duyên chiếc nón nụ cười pha màu nhớ
Thung lũng ấy áo che nghiêng cái thuở
Bước chậm dần vòng cầu gỗ hoàng hôn
Nét kiêu sa xen lẫn hóa tâm hồn
Em trong sáng vị ngon đời mong ước…!

Sương Trần
