
CHIỀU XƯA
“Chiều xưa” giống cảnh nhà tôi
Ngắm tranh tim cứ bồi hồi nhớ Quê
Quê hương bao nỗi đam mê
Căn nhà xưa , lối đi về Mẹ Cha
Chiều vương vương nắng chan hòa
Chiều xưa đâu đã nhạt nhòa trong tôi
Mẹ Cha khuất núi lâu rồi
Căn nhà xưa cũng đến hồi xây thêm
Chiều xưa vẫn mãi êm đềm
Hàng cau bụi chuối lại thêm luống cà
Trên giàn mướp đã ra hoa
Dưới vườn cải bắp nõn nà tròn xanh
Vẫn còn mái ngói mái gianh
Vẫn còn giếng nước trong lành góc sân
Chiều xưa vẫn cảnh thanh bần
Bếp đun bằng rạ khói dần bay lên
Trời chiều nắng lại vàng thêm
Mấy cây ăn trái cao trên mái nhà
Cây dừa lá cứ vươn xa
Bao nhiêu là trái la đà trên cao
Đâu rồi cái bậc cầu ao
“Chiều xưa” chưa thấy nét nào vẽ đây
Đủ rồi ký ức đong đầy
Căn nhà xưa giờ đã xây mới rồi !
thơ NGỌC CHIẾN
