
KÝ ỨC THÁNG TƯ
Thời gian này sao giấc ngủ chẳng yên
Cũng chẳng có ai làm phiền ta hết
Đau nhoi nhói trong đầu hơi thấm mệt
Có lẽ rằng tim chết bởi nhớ nhung
Ngày ta yêu hay gặp gỡ cuối tuần
Trao ánh mắt vội mừng ôm chầm lấy
Không đến sớm để người ta chờ đợi
Thấy mà thương xin chịu lỗi anh đền
Tháng ngày dài dấu ấn đó chẳng quên
Đêm tan chảy tiếng vang rền của đất
Em bỡ ngỡ thảm nhung thay thực vật
Trời đầy sao gió mát đến tuyệt vời
Ước được gì trăng bảo gió ngừng trôi
Để chiêm ngưỡng cảnh đất trời âu yếm
Anh nghe thấy kìa đôi môi hòa quyện
Giữa màn đêm uyển chuyển tựa thân mềm
Yêu nhau rồi đừng xa nữa nghe em
Vầng trăng khuyết đến rằm trăng cũng sáng
Hay em chỉ, chỉ xem anh là bạn
Như ve sầu gọi bạn hết tháng Tư.

Vũ Hoàng Phong
