Nắng chiều – Thơ Bình An

NẮNG CHIỀU

Chiều góc phố nắng mang mùa đông tới.
Trời ko mưa vì còn đợi người xa.
Nắng thầm thì như nhắc nhở với ta.
Ấm lòng nhé đừng cỗi già nỗi nhớ.

Một chiều Đông nghe tim mình đang thở.
Của ấm nồng trong trăn trở niềm riêng.
Dưới nắng chiều ta lạc bước du miên.
Rót yêu thương vào cõi miền gầy guộc.

Nắng chiều – Thơ Bình An
Ảnh tác giả

BÌNH AN