
Nguyệt tâm
Chuông hồi vọng thỉnh cõi tàng thâm
Huyễn ảnh thời không đọng sắc trầm
Chớp vẽ ngang trời loang chẳng vệt
Sương tà mặt đất trải phù vân
Vầng mây vạn nẻo hoài lưu lãng
Ngọn gió ngàn phương mãi lặng câm
Tĩnh tịch gương hồ im chẳng gợn
Trăng tròn sáng tỏ nguyệt hòa tâm.

Kiều Ngọc Tuyết
