
NHỮNG KHUÔN MẶT
Tôi cố không nhìn bằng đôi mắt
Những khuôn mặt vẽ nên ngày nắng
Phía sau ấy lặn chìm mây khói
Bóng thiên đường mất hút trên cao
Tôi muốn chạm tay vào vòng xoáy
Xoay muôn chiều thấm dấu thương… đau
Tìm bóng nắng tươi ngày mưa rũ
Lá khô gầy chưa vội rơi mau
Tôi muốn trái tim là nhật ký
Cuộc cờ vui hay mắt nhói hoen màu
Lưu tạc dấu hài đồng muôn thuở
Nhấp đời cay bằng hoa nụ tinh khôi
Tôi muốn thế nhân vùi đêm tối
Phía mặt trời xuyên tia sáng tươi nguyên
Ta bắt lấy cành pha lê trong suốt
Vuốt khuôn ngài ngợp sắc thú đau thương.
Gió đưa ngang hơi ấm tảng băng trôi
Hương vàng cốm nhuộm chiều hoang đơn độc.
Lệ Hồng
