
SÓNG LẶNG
Vườn đêm trăng ghé nửa vành môi
Để gió đong đưa ngã trăng rồi
Lá chàm ai để rơi ngập lối
Xác bướm thay hồn cánh chớm phơi
Em nhặt chồi yêu trên đất sương
Thắp lửa hương nồng sắc đêm thưa
Tiếng rơi khô lạnh trên mái vắng
Gió lùa hay mưa nhạt từng canh
Anh chở nắng hanh vàng đi vắng
Mài mòn bóng ngã sương mù giăng
Chiếc lá thu xưa vùi trên cát vụn
Ngại ngần vuột mất nụ hôn cuối cùng
Anh chở xuân phai gùi em ở lại
Thuyền tình xa tắp cánh buồm lướt bay
Thoát dấu xưa trôi mờ phai bến cũ
Đòng đành sóng lặng muộn chiều ta rơi.
Lệ Hồng

