
Thơ Rơm
Ngày tôi tuổi thơ…
Trốn tìm ở ụ rơm…
Ngày mưa Cha nướng cá…
Rơm bập bùng, nồi cơm sôi…
Những con bò ngày không đi ăn…
Nằm bên rơm bụng no tròn…
Rồi ngày đi qua nhanh… bao ụ rơm
Tôi lớn lên rời làng… tha hương…
Mỗi lần về… ụ rơm không còn…
Và Cha cũng đi xa… không về…!
Tôi chạnh lòng… thương quê…
Nhớ ngày nào… bên ụ rơm…!
Nay xa rồi…! nhạt nhòa…
Lưu Giang, 31/01/2023
Lưu Giang


