
TÌNH LỠ
Trót lỡ bây giờ gắng chịu thôi
Tương lai hết lối tự đây rồi
Người vui một chốc đi không nổi
Kẻ sướng đôi lần chạy khó trôi
Chẳng lẽ vì tình nên nhận lỗi
Hay chăng bởi nghĩa phải thề bồi
Than ôi! Lão Nguyệt xe duyên vội
Để đứt tơ trời khổ phận tôi.
Vương Phúc

