
TÌNH MẸ
MẸ có biết con yêu nhiều lắm
NGỒI một mình suy ngẫm thật lâu
CHỖ sâu cò lội bước vào
ƯỚT mình nhưng sẽ được bao la tình
CANH thâu mãi ngắm nhìn xa vắng
SƯƠNG pha rồi tóc trắng mẹ ơi
CHỖ cao lại để con ngời
KHÔ lòng mòn gót nhưng cơi vui mừng
LÓT dày lối tưởng chừng nệm gấm
TIẾNG dịu dàng đằm thắm bảo ban
RU hời câu hát nồng nàn
NHƯỜNG con tất cả gian nan về người
CON thích lắm nụ cười mẹ điểm
THƠ đến giờ ẩn chiếm hoài vương
MẸ NGỒI CHỖ ƯỚT CANH SƯƠNG
CHỖ KHÔ LÓT TIẾNG RU NHƯỜNG CON THƠ.
Nguyễn Thị Tuyết Hương

