
TRỞ MÌNH
Em trở mình tiếng Thu vọng trong đêm
Giọt sương đậu trên lá mềm thổn thức
Nghe đâu đó nhạc côn trùng rạo rực
Mùi cỏ cây cứ sực nức ùa về
Lá cựa mình, thả trôi những đam mê
Không vàng úa bởi đi về cõi mộng
Giấc mơ đẹp hòa màn đêm mong ngóng
Kỷ niệm nào vẫn cháy bỏng trong ta
Mắt không ngủ nhìn màu đêm rất lạ
Bởi nàng Thu vừa hể hả bước vào
Hạ ngập ngừng chưa thỏa mãn ước ao
Nên đêm vắng mãi chênh chao là vậy
Hình như thế Thu sang từ hôm ấy!
Dũng Thủy

