
VÁ LẠI NGÀY XƯA
Xưa ta yêu nhau ngồi cách xa hai mét
anh nhìn sao trời run run
em cấu cỏ gà chân đê xoắn xuýt
xấu hổ với đồng lúa ghẹo trêu
Không nói được câu gì chỉ nghe rõ tim yêu
đáp lời theo nhịp gõ
ánh mắt ấm cả vùng sương gió
đợi chờ vòng tay ôm
Con cá rô đớp ánh trăng
em giật mình ngã vai anh nín thở
phút giây đọng cả đời thương nhớ
âm vang tới bây giờ…
Nay ta ngồi với những mộng cùng mơ
cuối dốc đời được quàng vai bá cổ
ta tập yêu tuổi bảy mươi bỡ ngỡ
vá lại lỗ hổng ngày xưa!

Phan Huy Hùng
