
MẸ – TÌNH QUÊ TRÊN MÁI TÓC
Mẹ ngồi bên bụi tre xanh,
Tóc pha sương trắng mong manh bên đời.
Gió đưa hương lúa chơi vơi,
Quyện vào mái tóc một thời gian nan.
Sơn ca ríu rút trên ngàn,
Ngân nga khúc hát dịu dàng tình quê.
Bao năm mẹ vẫn đi về,
Chăm con qua những bộn bề nắng mưa.
Vai gầy chẳng quản sớm trưa,
Tảo tần mẹ gánh nắng mưa cuộc đời.
Tháng năm lặng lẻ qua rồi,
Mái đầu mẹ đã bạc màu thời gian.
Con nay khôn lớn trưởng thành ,
Mới hay lòng mẹ rộng bằng biển khơi,
Ơn sâu biết nói sao vơi,
Tình thương mẹ gởi trọn đời cho con.
Mẹ ơi, tình mẹ vuông tròn
Như dòng suối mát đầu nguồn chảy xuôi.
Dẫu cho năm tháng đổi dời
Ơn người con nguyện trọn đời khắc ghi.
Biên Hoà 12/08/2026
Nhân Tâm
