
BẾN ĐỢI
Ru em trên những nụ hồng
Mà trông như thể mây bồng bềnh trôi
Bóng chiều soi bước em, tôi.
Tim như vỡ vụn bồi hồi nụ hôn
Bờ hoang sương phủ qua hồn
Đêm ru suối tóc dập dồn gió reo
Bóng hoa thắm ở quê nghèo
Sắc son cách trở chiều heo hút chờ
Má hồng khắc khoải đêm mơ
Mà sao mây vẫn hững hờ trôi xa
Từ em tóc chớm đuôi gà
Đã nghe rụng nửa nụ hoa thế tình
Giọt buồn theo bóng lung linh
Xé tan nát mộng với mình ta chăng?
Đêm hoang sơ, bóng chị Hằng
Rong rêu bám gót giữa quằn quại đau
Nửa dòng thơ xót vì nhau
Cho trăm năm phải nhuốm màu phân ly
Nhớ xưa tóc xõa nhu mì
Bến xưa có một người đi không về.!
Cam Lâm, 23/7/2023
Nguyễn Thanh Tòng

