
BẾN ĐỢI TÌM TRĂNG
Ôi ngày ấy dáng mặn mà bóng liễu
Mãi đợi chờ ai thấu hiểu tình ơi!
Xa tầm tay trăng đơn lẻ ru hời
Tim chết lặng của một thời mực tím!
Nơi bến đợi nặng đa đoan tìm kiếm
Xa vòng đời em ngất lịm mùa trăng
Yêu dại khờ anh còn nhớ hay chăng
Đành che dấu những băn khoăn lầm lỗi!
Tim rã nát lòng dặn lòng tự hỏi
Đến bao giờ ta thoát khỏi hờn đau!
Yêu lần đầu để nhớ mãi ngàn sau
Xa chốn cũ trăng về đâu bến đợi!?…
Sương Trần

