
BÓNG CHIỀU SÂN TRƯỜNG CŨ
Ngại ngùng giọt nắng vai em
Níu chiều đi chậm kéo dài nhớ nhung
Lối xưa sao thấy ngại ngùng
Đếm hoàng hôn giữa mênh mông chiều vàng
Hạ về mây trắng lang thang
Dấu xưa còn đó thềm hoang phượng tàn
Sân trường hồn lạc miên mang
Nụ cười em mãi bàng hoàng trong ta
Bây giờ em đã về xa
Nửa tà áo trắng như là còn đây
Bước chân thoảng nhẹ, vai gầy
Nhớ thương chìm giữa đêm đầy sương sa
Chiều nay ai nhặt xác hoa
Khơi dòng thương nhớ đã qua mấy mùa
Phượng hồng vẫn cứ đong đưa
Bâng khuâng giọt nắng mới vừa rụng rơi.
Cam Lâm, 21/6/2023
Nguyễn Thanh Tòng

