
CHIỀU THU
Chiều thu về, ta lại bước lãng du
Nhìn mây trắng, quyện khói lam chiều lan tỏa
Phía trời xa, đàn cò bay chấp chới
Chân hững hờ… giẫm nhẹ lối cỏ hoang
Vào thu rồi, nắng nhè nhẹ miên man
Sao cô lẻ con đường qua… lối cũ…?
Chiều vàng rơi, cảnh xưa… màu thạch nhủ
Sương lam buồn, giăng phủ chút tàn phai
Chiều thu rơi, pha lẫn nét liêu trai
Gió thổn thức… sao thở dài trong nỗi nhớ
Lãng quên thôi… còn chi mà trăn trở
Hoàng hôn buồn… nức nở… một chiều thu…!
Lê Thỏa

