
CHIỀU THU
Mỗi độ thu về lá vàng rơi
Nghe như xao xuyến dạ bồi hồi
Chiều thu lặng ngắm hoàng hôn xuống
Những áng mây trôi tận cuối trời
Thu đến riêng mang bao nỗi nhớ
Cho lòng khắc khoải nỗi chơ vơ
Chiều nghiêng lặng lẽ mây đùa gió
Gió cuốn tàn rồi một giấc mơ
Ta tự trách thầm thu đến chi
Rồi tàn tất cả chẳng còn gì
Chỉ riêng nỗi nhớ sao da diết
In đậm trong lòng phút phân ly.
Nguyễn Hoàng Mai

