
CHIỀU TÍM HOÀNG HÔN
Gió mệt mỏi đã ngừng không thổi nữa,
Mây thấy buồn từng mảng cũng ngừng trôi.
Vầng dương về nơi rặng núi xa xôi.
Gom góp nắng sau đỉnh đồi tắt lặng
Bóng đêm phủ bủa vây đàn cò trắng
Cả một vùng cây cối lặng đìu hiu.
Đường chiều thu bao lối vắng tiêu điều
Lòng thiếu phụ đăm chiêu nhìn dĩ vãng.
Diệp Tôi Đây

