
CHƯA TRÒN CHỮ HIẾU
Một đời mưa nắng gian truân
Chưa bằng phân nửa một phần mẹ mang
Sáu lăm tuổi nặng đá vàng
Cũng đâu sánh nổi đôi quang nhọc nhằn.
Một đời con vẫn băn khoăn
Còn vơi chữ hiếu in hằn trong tâm
Tháng năm nghe tiếng thì thầm
Nỗi lòng thắc thỏm tình thâm chưa tròn.
Dẫu rằng vẹn tấm lòng son
Tháng năm bào gọt mỏi mòn tuổi xuân
Cũng luôn cố gắng kiệm cần
Như chưa đắp nổi gian truân mỗi ngày.
Mong rằng thế cuộc đổi thay
Cho con đủ sức tỏ bày tâm can
Hết đi gió núi mưa ngàn
Chỉ lo nặng nhẹ sẻ san nỗi niềm.!
Hoàng Ninh

