
CHUYẾN ĐÒ KHÔNG EM…
Từ lúc quen nhau thuở thiếu thời
Đôi ta cùng xóm, học, vui chơi
Tình như hoa nở trinh nguyên thế
Vẫn ước về sau kết bạn đời
Thế rồi năm tháng cứ trôi qua
Một gã nhà quê quá thật thà
Lời yêu muốn tỏ nhưng ngại nói
Cứ sợ người ta chối bỏ à!
Thơ tình viết mãi giữ riêng thôi
Muốn gửi mà sao cứ bồi hồi
Chôn chặt yêu thương vào tâm khảm
Miễn sao mỗi sáng thấy em cười
Rồi một ngày nao pháo đỏ đường
Em về xứ lạ biệt quê hương
Tiễn bước em đi lòng rệu rã
Tựa xác phượng hồng ngập đau thương
Dòng sông quê ấy vẫn còn đây
Vắng bóng người xưa quạnh tháng ngày
Tình chỉ đẹp khi còn dang dở…,
Nghe người ta hát dạ đắng cay…
Ngô Quang Hùng

