
CÓ PHẢI EM MÙA THU
Có phải em về thoáng gọi thu
Làn sương khẽ đọng khói mây mù
Lao xao ngõ thẳm vàng hoa cúc
Lặng lẽ chiều hoang lảnh chim gù
Bước nhẹ trên đường suối tóc bay
Hai tà áo trắng nét xuân bày
Môi hồng má thắm hồn ta quyện
Liễu mướt xanh rờn ánh mắt say
Dáng gợi thanh tao tựa liễu gầy
Ô kìa em đến bừng nơi đây
Hương nồng dịu ấm còn vương vấn
Nét đẹp đoan trang vẫn gợi đầy
Tuyệt quá mùa sang sắc vóc ngời
Em về thổn thức cả lòng tôi
Vì yêu mãi mộng thu vàng tới
Bởi nhớ hoài thương hạ trắng rời.
Nguyễn Thị Thu Hằng
