
CÒN VANG MÃI
Đêm dài cuối hạ chỉ mình ta
Ngẫm bởi vườn yêu quá mặn mà
Ảo não tâm sầu thương nốt nhạc
Âm thầm dạ tủi nhớ lời ca
Thèm câu nghĩa đượm hồn da diết
Ngóng chữ ghì ân cảnh đậm đà
Phận mỏng phương trời chia lối rẽ
Bao ngày cách trở nẫu lìa xa.
Bao ngày cách trở nẫu lìa xa
Ngữ hát vần ru ủ điệu đà
Lỡ nẻo thân kiều nghe gió bện
Sai đường cội bách ngỡ tình ca
Vờn mây đẫm vị hồng lơi lả
Trải nắng nhiều hôm liễu mượt mà
Một thuở trôi dần theo bút vẫy
Cho đời mát dịu cõi lòng ta.
Hoàng Kim Huế
