
DƯ ÂM TRỞ VỀ
DƯ hương đó thổi hồn tìm ẩn
ÂM thanh nào kéo dẫn ta đi
TRỞ về nơi ấy nhớ gì
LẠI sang trang mới hiếm khi sum vầy!
HƯƠNG thơm tỏa nơi đây chốn cũ
XƯA một thời quyến rũ tình si
NÍU chân cát mịn chim di
VẦNG mây lóe sáng mỗi khi chiều về!
TRĂNG làm bạn lời thề phía trước
SÁNG soi hình mặt nước lung linh
ÔM nhau dương xỏa tóc mình
VỪA tăng vẻ đẹp thước hình đêm thanh!
NHÁNH nhành lá reo nhanh vẫy gọi
DƯƠNG thì thầm mọi lúc nắng mưa!..
DƯ ÂM TRỞ LẠI HƯƠNG XƯA
NÍU VẦNG TRĂNG SÁNG ÔM VỪA NHÁNH DƯƠNG!


Sương Trần
