
DUYÊN… THƠ
Em ơi biết nói điều chi
Duyên thơ đã có tình thì đang mong
Chợ Trời lên đó ngóng trông
Xuống hang Cắc Cớ cho lòng tơ vương
Gần nhau mới hiểu đoạn trường
Sợi tơ níu chặt tình thương đôi mình
Đêm khuya nhớ nụ cười xinh
Mơ nàng thơ đến tự tình canh thâu
Dù cho đã bạc mái đầu
Vần thơ ta nối nhịp cầu ái ân
Bên nhau câu tứ gieo vần
Mộng mơ xướng họa tình xuân lại nồng
Thu buồn, lạnh lẽo tàn đông
Đời tuy đen bạc vẫn hồng lửa thơ
Đông qua xuân lại đang chờ
Vần thơ vẫn tiếp giấc mơ cuộc đời.
Vương Phúc

