
GIỌT ĐẮNG HOÀNG HÔN ĐEN
Chợ quê nền cũ lều xơ xác
Lắm lúc người nhìn em quiu chân
Dâm lời dặm hỏi em lịu giọng
Gái bưng ra phố dạ bâng khuâng.
Hôm nay chợ huyện đông vui lắm
Bó rau, bông đũa, đợi người thân
Chiếc xe sườn cũ chiều, trưa, sớm
Chực đón em về bởi quá dang.
Anh chẳng nhận ra dáng dấp em
Tấm thân tròn trịa chớp màu đèn
Từng giọt đen ngòm hoàng hôn phủ
Cay, đắng, ngọt vàng lạnh đời em.
Phạm Quang Tuấn
