
GÓT CHIỀU
Em về
Lối cũ mộ hoang
Rêu xanh năm tháng… đã loang nhạt màu
Hương đồng ướp áo trắng phau
Nụ cười khô khốc… nỗi đau khóc tình!
Ai cày
Cho trái tim chinh?
Mà nghe nghèn nghẹn… bóng hình người xưa
Bao giờ đoàn tụ hết mưa
Ngõ hồn mây trải… nắng thưa lối về?
Khẽ khàng lá rụng bến mê
Ngỡ người năm ấy… tái tê quay tìm!
Làm sao xoá hết ưu phiền
Đời thôi sương gió cuối miền rong rêu?
Đèn dầu một thuở em khêu
Làm anh nhớ mãi câu thêu dệt tình
Gót chiều bên mộ lặng thinh
Áo ai trắng quá nữ sinh thủa nào.?
Nguyễn Văn Ngãi
