
HƠI ẤM TÌNH ĐÔNG
Nắng tỏ hờn ghen nhợt sắc hồng
Thu mình ẩn dật phía tầng không
Hoài xui ngọn bấc đưa mây phủ
Cũng giục màn sương đến ngõ lồng
Vạn cảnh im lìm chưa khởi sắc
Trăm loài lặng lẽ chẳng đơm bông
Còn anh hạnh phúc mùa Đông lạnh
Bởi có tình em thật ấm nồng.
Đoàn Phiên
