
HƯƠNG YÊU
Trong vắt sắc xanh trời
Giọt nắng vàng rơi nhẹ
Ngọn gió chiều ru khẽ
Gợi bao nỗi nhớ nhung
Một thuở chúng ta cùng
Bước đường chung rạng rỡ
Mùa thu về vướng nợ
Em đành ở chốn nao
Để cõi dạ dâng trào
Thiết tha vườn kỉ niệm
Giữa hoàng hôn lấn chiếm
Da diết bởi vì sao
Bao ký ức thuở nào
Đã lâu rồi cứ mãi
Gợi khơi ngàn dấu ái
Mỏi mòn chẳng nhạt phai.
Ngọc Ẩn

