
MẸ TÔI
Mẹ trầm mình trong bom rơi, đạn bắn
Mẹ gồng lưng gánh chiến tranh trên đôi vai nhỏ bé
Ngày qua ngày tan tóc những phận người
Làng quê nghèo bốn mùa hoa trái
Hoa từ bàn tay gầy guộc
Trái từ tháng ngày nhọc nhằn, lầm lũi
Mòn mỏi đợi tin cha
Hết chiến tranh cha về
Thái bình, sung túc, hạnh phúc đong đầy
Lũy tre, bờ ao, giếng nước…
Những con đường trải nắng vàng mơ
Mùa đông, mẹ đội mưa về trên cánh đồng xạ lúa
Trong hương thơm bếp lửa bập bùng
Trên môi mẹ luôn nở nụ cười rạng rỡ
Những ký ức xưa tôi luôn ghi nhớ
Qua tháng ngày kỷ niệm hóa ngọc trai
Dẫu quá khứ đã khép rồi vĩnh viễn
Nhưng lòng tôi vẫn nhớ mãi không quên!

Đặng Thành Long
