
MẸ VIẾNG NGHĨA TRANG
Trên đường quay lại ngày xưa
Khói hương thơm thoảng bay lưa thưa chiều
Mẹ đi nhặt tiếng sáo diều
Ngày xưa anh thả ít nhiều còn vương
Liêu xiêu vấp ở đoạn đường
Chuyện anh khi tuổi đến trường đánh rơi
Mẹ mang kỷ niệm ra phơi
Mãi còn ươn ướt một thời tiễn anh
Nghĩa trang tháp vút trời xanh
Châm hương mẹ cắm vòng quanh từng hàng
Từ khi anh được về làng
Thêm gần mẹ đỡ lang thang giọt buồn.
Dương Đoàn Trọng

