
MƯA CHIỀU
Chiều nhạt nắng một cơn mưa xối xả
Ngọn gió lùa làm nghiêng ngả hàng cây
Lá khô rơi bay đầy trên khắp lối
Buổi chiều tàn bóng tối đã vây quanh
Bên khung cửa một cánh hồng cô quạnh
Vẽ lạnh lùng, dáng nhỏ nhắn mong manh
Sống vững vàng đời sống của riêng mình
Bình minh đến ngắm cây xanh hoa lá
Buổi tối về ngồi ngắm ánh sao đêm
Chỉ mong cho cuộc sống được êm đềm
Một tách cà phê cho đời thi vị
Tuần trà hoa thanh thản tuổi về chiều.
Nguyễn Hoàng Mai

