NGÕ HẺM
Đã mấy đời sống trong hẻm
Nhìn lên hun hút miệng giếng trời
Giọt nắng mỗi ngày chỗ rụng, chỗ rơi
Cơn gió loáng qua thoáng mùi ổ chuột
Ban công liền kề thò tay với được
Lúc rảnh mời nhau điếu thuốc, chén trà
Góc phố nhìn sang cứ ngỡ một nhà
Chút thoáng cười vui vơi nỗi buồn nhân thế
Bạn xa đến chẳng có bàn, có ghế
Trải chiếu ngồi giá sách vây quanh
Dẫn bạn lên tầng qua những bức tranh
Treo la liệt theo chân cầu thang uốn lượn
Ngõ chật thế mà phong lan xanh mướt
Mấy lồng chim ríu rít vui tai
Cho những án thơ từ ô cửa nhỏ này
Vút bay lên giữa xanh cao lồng lộng
Mặc ngoài kia cứ ồn ào chen lấn
Ngõ hẻm này riêng một gác Khuê Văn.
Hà Nội, 2012

Phan Huy Hùng
