
NIỀM TIN
Hận bởi mây đen chắn giữa dòng
Trăng buồn ảm đạm ngó bên song
Nhìn ai tủi phận âu sầu dáng
Thấy kẻ buồn duyên thổn thức lòng
Lạnh lẽo gường đơn bao tháng đợi
Âm thầm gối lẻ mấy mùa mong?
Người ơi! Phải có niềm hy vọng
Hãy gắng vươn lên lúc lạc dòng!
Vương Phúc

