
PHÙ VÂN
Chiều qua cơn gió vô tình
Đưa mây về cõi lặng thinh xa vời
Trời làm gió lặng mưa rơi
Đời mây phút chốc rã rời xác thân
Trót sinh là kiếp phù vân
Một làn mây cũng nằm trong vô thường
Nặng lòng chi một làn hương
Gặp người ngày ấy bên đường bỗng dưng…
Để rồi thương nhớ bâng khuâng
Tàn canh thao thức như từng nợ nhau
Địa đàng biết phải tìm đâu
Chưa lần hội ngộ đã sầu biệt ly
Phù sinh mỏi cánh thiên di
Đường đời muôn lối sân si cũng đành
Hương xưa vương mái tóc xanh
Vội vàng đầu bạc bỗng thành phôi pha
Đời như mây gió không nhà
Tình là mộng ảo cho ta nỗi niềm
Màu đen ghì níu màn đêm
Cô đơn gõ cữa cài then ngõ hồn!…
Lê Liên

