
RŨ NGUÔI NGOAI
Những nấm mộ vô danh
Ôi tròng trành cảm xúc
Đớn đau một hiện thực
Còn day dứt muôn đời
Tổ quốc nào đâu nguôi
Trả nợ người chiến sĩ
Để các anh yên nghỉ
Miền chân lý vĩnh hằng
Tháng Bảy đèn hoa đăng
Tựa trăng rằm soi tỏ
Rũ nguôi ngoai để đó
Hòa mây gió an lành
Nghiêng mình trước các anh
Tấm lòng thành kính cẩn
Mắt lệ trào ngân ngấn
Trời xanh thắm mơ màng.
Trần Việt Đức
