
SẮC THU VƯƠNG
Hạ đã tàn Thu lặng lẽ kề bên
Nghe vương vấn thoảng môi mềm lá cỏ
Chiều lơ đãng gửi tiếng lòng theo gió
Gợi tâm hồn thuở nọ đã hanh hao
Anh biết không Thu ghé tự lúc nào
Hoàng hôn tím nghe nôn nao đến lạ
Ve đã ngủ lặng yên trong vòm lá
Để nốt trầm nhặt cả giấc mơ hoang
Chiếc lá rơi se sắt ở bên đàng
Gợi nỗi nhớ mênh mang chiều Hạ cũ
Vầng trăng khuyết hôm nay sương nhẹ phủ
Chỉ có ngàn vạn tinh tú cùng đêm
Nghe tiếng Thu dìu dặt bước qua thềm
Từng nỗi nhớ cũng dày thêm thật khẽ
Chợt xao xuyến ùa trong tim rất nhẹ
Hạ mãn rồi chắc có lẽ Thu vuơng.
Hương Nguyễn

